Showing posts with label poem. Show all posts
Showing posts with label poem. Show all posts

Tuesday, June 9, 2009

Em bảo anh đi đi

Em bảo anh – Silva Kaputikyan

Em bảo anh: Đi đi!
Sao anh không đứng lại?
Em bảo: Thôi, ích gì…
Ai ngờ anh xa mãi.

Đôi mắt em, lặng im.
Nhưng mắt em nói thật.
Sao anh tin lời em,
Mà không tin đôi mắt ?

Bài hát

Bài không tên số 50



Em bảo: “Anh đi đi”
Sao anh không đứng lại ?
Em bảo: “Anh đừng đợi”
Sao anh vội về ngay ?

Lời nói thoảng gió bay
Đôi mắt huyền đẫm lệ
Mà sao anh dại thế
Không nhìn vào mắt em

Mà sao anh dại thế
Không nhìn vào mắt em
Không nhìn vào mắt sầu
Không nhìn vào mắt sâu ?

Những chuyện buồn qua đi
Xin anh không nhắc lại
Em ngu khờ vụng dại
Anh mơ mộng viễn vông

Đời sống nghiệt ngã không
cho chúng mình ấm mộng
Thì thôi xin gửi sóng
Đưa tình về cuối sông

Thì thôi xin gửi sóng
Đưa tình về cuối sông
Đưa tình về với mộng
Đưa tinh vào cõi không.

-----

09/06/2009

Saturday, April 26, 2008

My poems

ĂN ỐC CHIỀU MƯA

Dửng dưng nước mắt ông trời
U sầu mang nỗi buồn rơi chốn này
Ngậm ngùi mong đợi hôm nay
Gởi trong nước mắt tình mây của trời.

R.M.

26/04/2008.
----------------------------------------

HATE
Gương vỡ rồi lành lại được không ?
Liệu ai trả lời được có hay không
Giống như câu chuyện của dòng sông
Nước hôm nay đục hay trong ...

R.M


------------------------------------------------
NỖI NHỚ HIỆN TẠI

Nỗi nhớ mông lung, lùng bùng trong trí não
Nhớ người con gái, nhớ nụ cười, lời nói thân quen
Làm sao đây để quên được em
Tôi vùi đầu trong công việc chồng chất

Giữa dòng đời mưu sinh tất bật
Những mong tìm hạnh phúc cuộc đời
Tôi từng mong em sẽ quên tôi
Hãy đi tìm một hạnh phúc mới

Đối với tôi em không là tất cả
Em chỉ là mảnh vá cuộc đời
Vá tâm hồn bồn chồn nông nổi
Để đời này còn chút vẹn nguyên

Chắc một ngày bến sẽ xa thuyền
Thì nỗi nhớ chẳng còn em đâu nữa
Bởi quá khứ sẽ chôn vùi tất cả
Kể cả em người con gái tôi quen

Nếu cứ chạy theo dòng đời chảy xiết
Có một ngày sẽ biết đến đau thương ...

R.M.
-----------------------------------------
CẢM GIÁC THƯƠNG ĐAU (NGOA.I)
Một buổi chiều, gió đìu hiu thổi
Tan học về gợn nỗi bất an
Chân bước vội trên con đường quen thuộc
Mau về nhà với người bà thân yêu

Bước vào cửa, thật nhiều người quá
Mỗi người mang một vẻ khác nhau
Mặt nghiêm trọng, mặt thương đau
Ba tôi bảo: Mau mau gặp bà !

Đến bên ngoại, cầm lấy tay ngoại
Tay ngoại gầy tựa hồ muốn đưa ra
Muốn được vuốt mái tóc cháu lần nữa
Mà sao không giơ nổi một ngón tay ...

Ngoại nhìn tôi bằng đôi mắt nhớ
Đôi mắt cười ẩn chứa nỗi vấn vương
Xa thằng cháu ngây thơ và bé dại
Ngoại chẳng ngại đợi cháu trở về ...

Và ...
Tiếng nấc vang lên
Mọi người oà khóc
Riêng tôi co thắt
Một nỗi đớn đau

Ngồi nhớ suốt đêm thâu:
Sáng ngày ngoại còn khoẻ
Chiều ngoại đã qua đời
Để lại một giếng khơi
Trong lòng thằng cháu nhỏ ...

Ngày qua tháng, tháng qua năm
Thời gian như chiếc tàu ngầm lặng trôi
Bàn tay gầy, ánh mắt ơi !
Dẫn con bước tiếp dòng đời gian nan.

R.M.


------------------------------------------
HÒN ĐÁ CÔ ĐƠN


Hắn đã sống vài năm vô vị
Yêu mình em, yêu cả cuộc đời
Em với hắn như trời với đất
Nhiều khi gần mà vẫn xa nhau ...

Anh cũng sống vài năm vô vị
Không yêu em, chỉ yêu một mình.
Như giấc mơ chìm trong giấc ngủ
Hắn mơ em mơ cả cuộc đời ...

Mở cánh cửa tâm hồn đang khép
Rộng vòng tay đón lấy bình minh
Tâm đã mở mắt còn chưa mở
Hồn vẩn vơ chờ được dẫn ra.

Anh lại sống thêm vài năm nữa
Đã không còn băng giá trong tim
Yêu hết thảy mọi người tìm được
Em chiếm phần nhỏ bé xinh xinh ...

Hắn yêu em nhiều
Nhưng anh không như hắn
Mở rộng tâm hồn
Và anh đã yêu em ...

R.M.